NỖI ĐAU CỦA MỘT NGƯỜI MẸ MỚI MẤT CON
Chúng tôi vừa nhận được một E-Mail đề ngày 2.3.2010 của một người mẹ ở Giáo Xứ Bắc Hà, Sàigòn. Chị chia sẻ để hy vọng nhiều người mẹ khác may ra không phải chịu nỗi đau kinh khủng như chị, cũng là để lên tiếng đánh động lương tâm của các thầy thuốc hôm nay...
Kính thưa cha và anh chị em các Nhóm BVSS khắp nơi, thưa những anh chị đã và đang tập làm cha làm mẹ, và cả những chị em lớn tuổi mới mang thai,
Chắc có lẽ cha đã quên, không còn nhớ có một lần, trong tâm trạng hoang mang lo sợ, con đã gọi điện thoại tới DCCT xin gặp cha đế cha cho con lời khuyên về Bảo Vệ Sự Sống cho đứa con bé nhỏ của con.
Lúc ấy con đã 37 tuổi, và đang mang thai đứa con trai đầu lòng. Con được các bác sĩ bệnh viện phụ sản TD chẩn đoán thai con so mà mẹ thì đã lớn tuổi, họ xếp con vào loại người mang thai... “có vấn đề”, rồi họ bắt con phải làm bao nhiêu là xét nghiệm để chẩn đoán sức khỏe thai nhi.
Cuối cùng họ bảo con của con chắc chắn bị hội chứng Down và yêu cầu con phải phá thai đi khi thai đã được 6 tháng. Con biết dứt khoát là con sẽ không bỏ đứa con tội nghiệp này của con, nhưng vì áp lực tâm lý của các bác sĩ nên con đã tìm liên lạc với cha, xin một lời nâng đỡ trợ giúp con thêm sức mạnh vượt qua thử thách kinh khủng này.
Thế rồi cũng đến ngày con của con chào đời trong sự mừng vui của vợ chồng con, gia đình nội ngoại hai bên đều nâng niu yêu thương cháu bé.
Con đã bỏ ngoài tai tất cả mọi kết luận của các bác sĩ bảo rằng con của con mang bệnh down cần làm xét nghiệm máu khi nó chỉ mới hơn một tháng tuổi. Con không biết họ nhìn sao mà bảo con của con là đứa bé ngờ nghệch, đàn độn, chậm phát triển, ngược lại con thấy nó rất khôi ngô, tuấn tú, trắng trẻo, đẹp trai. Con đã cố gắng bằng mọi cách tốt nhất con có thể để nuôi con của con khỏe mạnh, thông minh.
Vợ chồng con đã dành hết tình thương cho nó, nó là niềm hy vọng của dòng họ hai bên nội ngoại, nó được mọi người trìu mến chăm sóc, nó là một trong những đứa trẻ hạnh phúc nhất mà con từng được biết. Con luôn hy vọng hàng ngày được nhìn thấy con của con lớn lên, con đã chuẩn bị cho nó một tương lai tốt đẹp, ngay từ khi nó chào đời con đã lên một kế hoạch dưỡng dục nó nên người và nên con cái Chúa...
Nhưng rồi cha ơi, con của chúng con, nó đã vội bỏ chúng con về với Chúa mất rồi. Hay là vì chúng con tội lỗi nhiều quá mà Chúa đã trừng phạt chúng con, không cho nó tiếp tục được ở với vợ chồng chúng con ?!?
Khi con của con được 4 tháng rưỡi, sau một hai ngày bị sốt nóng, con đã mang nó vào bệnh viện NĐ1, ở đây họ chẩn đoán là thằng bé bị sởi, viêm phổi. Nằm trong bệnh viện suốt 3 ngày, họ luôn khăng khăng bảo rằng nó bị bệnh sởi. Đến ngày thứ tư, họ mới phát hiện ra thằng bé bị bệnh... sốt xuất huyết, có oan nghiệt không cơ chứ ? Đến lúc này thì đã quá muộn rồi cha ơi, nó còn bé tý tẹo, chưa đầy 5 tháng tuổi thì làm sao đủ sức mà chống chọi với những cơn co giật dữ dội, lại thêm xuất huyết dưới da.
Đến thời điểm nguy kịch nhất, vợ chồng chúng con đã kêu gào van xin các bác sĩ trực đêm hôm đó hãy cứu giúp con của chúng con, nhưng trời ơi, họ thờ ơ chẳng đoái hoài ! Vợ chồng con chỉ còn biết cầu nguyện liên lỉ trong nước mắt cho đứa con bé bỏng của chúng con thôi.
Nghiệt ngã thay, vào khoảnh khắc cuối cùng, khi không còn cứu thằng bé được nữa, một êkíp bác sĩ mới ập đến, xúm lại... hành hạ thân xác thằng bé. Họ bảo họ hút đờm ra cho thằng bé, nhưng đờm chẳng thấy đâu, mà toàn thấy máu con của chúng con ộc ra. Chính con đã tức giận chạy đến giật tung hết những thứ thiết bị vô dụng vô hồn ra khỏi người thằng bé. Sẽ mãi mãi không bao giờ con quên được hình ảnh đau thương này, nó quặn thắt xót xa như muốn xoắn đứt từng khúc ruột của con.
Cha biết không, con đã bàng hoàng đứng đó, nhìn khuôn mặt thằng bé đã chết mà y như nó còn đang ngủ say, một khuôn mặt thiên thần.
Con có cảm giác người ta đã... giết chết con của con bằng sự thiếu hiểu biết và vô
trách nhiệm, nhưng con lại thật sự bất lực bó tay, không thể làm gì được đế thay đổi cục diện mà cứu lấy đứa con yêu dấu của con, chẳng lẽ con lại bắt họ phải đền tội ? Mà có đền đến đâu đi nữa thì được ích gì, chẳng thể làm cho con của con được hoàn sinh !
Cha ơi, con nghiệm lại tất cả, con đã luôn sống trọn theo Lời Chúa truyền dạy mà Bảo Vệ Sự Sống, con đã bất chấp tất cả để giữ lại bào thai và cho ra đời một đứa con lành lặn khôi ngô. Thoát được án chết của một đám người này thì bây giờ một đám người khác lại cướp mất đi cháu bé vô giá tuyệt vời của con.
Cha ơi con phải làm sao với những ngày tháng còn lại dường như vết thương và nỗi đau này không thể lành và lắng dịu được ? Con biết con không được mất lòng cậy trông vào Thiên Chúa đến cùng. Con cũng không được phép oán thù những kẻ đã vô tình làm hại con của con và cả gia đình con. Con còn phải bặm môi mà nuốt nước mắt vào trong lòng đế cố gắng tha thứ.
Con chỉ tâm nguyện những lời tâm sự ướt đẫm nước mắt này có thể giúp những người cha người mẹ khác cảnh giác với những lời tư vấn, chẩn đoán vô tội vạ của Y khoa, chỉ lăm lăm muốn tước đoạt quyền sống của con người. Con cũng muốn các y bác sĩ nào nếu đọc được những lời nói thẳng thắn này thì thay vì tự ái mà nổi nóng, hãy nỗ lực sống thiên chức thầy thuốc của mình với đầy đủ trách nhiệm giúp người và cứu người, nhất là đối với các cháu bé sơ sinh và người nghèo.
Xin cha và mọi người hiệp ý cầu nguyện cho linh hồn Vinh Sơn nhỏ bé của gia đình chúng con được về sống yên vui bên Chúa. Con gửi kèm ảnh cháu lúc còn đang mạnh khỏe cách đây không lâu...
Một người mẹ xin ẩn danh, Sàigòn 2.3.2010,
Lm. LÊ QUANG UY, DCCT, biên tập



Tôi biết, không lời nào có thể an ủi bạn trong lúc này bằng lời cầu nguyện, xin Chúa nhân từ an ủi bạn.
Bạn cho tôi đươc chia sẻ với bạn qua chuyện LÒNG MẸ của Andersen. Người mẹ ấy chỉ có một đứa con duy nhất 3 tuổi vừa bị THẦN CHẾT bắt đi. LÒNG MẸ thương con, Bà buồn rầu và nghĩ rằng: sẽ cố đuổi theo thần chết để giành lại đứa con thân yêu của mình cho bằng được, và bà Mẹ ấy cuối cùng cũng đã đuổi theo được thần chết dể đòi lại đứa con. Nhưng trước khi trao trả đứa con cho người Mẹ thì thần chết đã cho Bà được thấy tương lai của đứa bé: nếu nó sống và nếu bây giờ nó chết... qua những hình ảnh đươc nhìn thấy... ngay lúc đó bà Mẹ lại nghe văng vẳng tiếng đàn, tiếng hát du dương của con mình cùng với nhiều em bé khác đang ca hát chầu trực Thiên Chúa trên Trời vui vẻ Hạnh Phúc mà bà có mơ ước cũng không lo dược cho con mình có được TƯƠNG LAI trên đời này như vậy...
Cuối cùng, vì LÒNG MẸ thương con bà Mẹ đó đã không đòi lại con và còn xin thần chết hãy đem con mình đi...
Bạn thân mến, chỉ có Thiên Chúa mới biết tương lai của chúng ta và Ngài đã xót thương chúng ta mà đem em bé về Trời ngay từ bây giờ để em bé đươc Hạnh Phúc hơn. Mong bạn đừng buồn và hãy tin vào sự quan phòng cuả Thiên Chúa bạn nhé. Thân ái, xiết chặt tay bạn.
Trần Thị Hường nhóm BVSS HN.
Thua chi, em thay cam phuc chi khi chi da biet chia se noi buon cho moi nguoi va cung la bai hoc lon cho moi nguoi. Em cung da chia se them cho nhung nguoi ban ma khong doc tin, dong thoi cung lam em nho lai nhieu canh ngo dau thuong ma em da tung chung kien o benh vien tai Viet nam.Khi em ke ra thi nhung nguoi nuoc ngoai ho kho co the tin duoc do chi vi no qua tro treu va...Thoi em chia se vai loi cung chi va chung ta cung cau nguyen cho be va cau nguyen cho nen y te nuoc nha duoc phat trien de phuc vu nguoi dan theo nhu cau va dung " luong y" nua chi nhe
Bye chi
Thua chi, em thay cam phuc chi khi chi da biet chia se noi buon cho moi nguoi va cung la bai hoc lon cho moi nguoi. Em cung da chia se them cho nhung nguoi ban khong doc duoc tin nay, dong thoi cung lam em nho lai nhieu canh ngo dau thuong ma em da tung chung kien o benh vien tai Viet nam. Khi em ke ra thi nhung nguoi nuoc ngoai ho kho co the tin duoc do chi vi no qua tro treu va... Thoi em chia se vai loi cung chi va chung ta cung cau nguyen cho be va cau nguyen cho nen y te nuoc nha duoc phat trien de phuc vu nguoi dan theo nhu cau va dung "luong y" nua chi nhe
Bye chi
Trở lại chuyện của anh chị, tôi cũng nghĩ rằng anh chị đang được Chúa thử thách. Nếu thật sự anh chị luôn tin tưởng, tín thác và liên lỷ cầu nguyện, mong tìm sự nâng đỡ chở che và an ủi của Thiên Chúa trong thời gian này, thì tôi nghĩ, chẳng bao lâu nữa đâu, anh chị sẽ nhận được nhiều hơn những điều mà anh chị mong Thiên Chúa gửi đến. Lúc đó, chỉ lo rằng anh chị không....đủ sức để mà nhận những ân huệ, những món quà vô giá mà Chúa gửi đến đó thôi. Hy vọng vài hàng, chia sẻ cùng anh chị, mong anh chị luôn vững tin vào Thiên Chúa. Người "thấu hiểu" mọi sự mà, anh chị nhé.
Trở lại chuyện của anh chị, tôi cũng nghĩ rằng anh chị đang được Chúa thử thách. Nếu thật sự anh chị luôn tin tưởng, tín thác và liên lỷ cầu nguyện, mong tìm sự nâng đỡ chở che và an ủi của Thiên Chúa trong thời gian này, thì tôi nghĩ, chẳng bao lâu nữa đâu, anh chị sẽ nhận được nhiều hơn những điều mà anh chị mong Thiên Chúa gửi đến. Lúc đó, chỉ lo rằng anh chị không....đủ sức để mà nhận những ân huệ, những món quà vô giá mà Chúa gửi đến đó thôi. Hy vọng vài hàng, chia sẻ cùng anh chị, mong anh chị luôn vững tin vào Thiên Chúa. Người "thấu hiểu" mọi sự mà, anh chị nhé.
Gửi bình luận của bạn