HƯỚNG VỀ ĐẠI HỘI DÂN CHÚA - VIẾT TIẾP TRUYỆN ÔNG GIOAN
Trang chủ | Con đường Hội Thánh | VIẾT TIẾP TRUYỆN ÔNG GIOAN

VIẾT TIẾP TRUYỆN ÔNG GIOAN

Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Viết tiếp truyện ông Gioan nhân đọc bài Tin Mừng ngày thứ sáu tuần thứ 4 mùa thường niên, 5.2.2010

Trong Kinh Thánh có câu truyện ông Gioan Baotixita.

Xuất thân từ một gia đình Tư tế, ra đời trong một hoàn cảnh hết sức đặc biệt, ông Gioan đã bỏ nhà, bỏ vị trí có trong xã hội theo truyền thống Do Thái, bỏ phố thị vào hoang địa, trở thành dấu chỉ cho những ai muốn tìm kiếm Chúa.

Với lòng đạo đức bình dân của người đương thời, Gioan chiếm được cảm tình của nhiều người, không bằng con đường khoa bảng, không bằng con đường chức vụ, không bằng con đường ma mãnh hoặc bất cứ kiểu chạy chức chạy quyền nào khác, chỉ bằng lòng chân thành và tâm hồn tha thiết với lời của Chúa.

Xuất hiện giữa xã hội, Gioan không kết bè kết đảng, không tạo dựng phe nhóm, không xu nịnh nói theo cũng không  sửa soạn giáo mác, Gioan chỉ đi tìm kiếm Đấng Cứu Thế mà thôi.

Có câu chuyện nhà vua Herode lấy bà Herodia vợ của anh mình. Ai cũng biết sự kiện này, chắc chắn như vậy, triều đình từ trong ra ngoài đều biết, bọn tôi trai tớ gái phục vụ thì biết, dân chúng xầm xì, các quan chức bàn ra tán vào, các nhà lãnh đạo tôn giáo khó chịu vì hẳn là một gương mù gương xấu công khai trong dân.

Thế nhưng chẳng ai dám nói ra nửa lời, có xầm xì thì chỉ dám xầm xì nơi một số bạn thân nghĩa thiết, nói lung tung mang vạ vào thân, dân chúng vẫn cúi đầu cam chịu phận mình, miếng ăn lo chưa nổi lấy đâu bàn chuyện phép nước, bọn quan lại thì lấy đó làm cớ để thao túng, có thêm dịp nhà vua nhắm mắt để tăng phần vơ vét trong dân. Giới kinh sư thì chẳng dại gì nói, việc của người dân nghèo thì cãi cho ra trò để hù dọa mà còn kiếm tiền, nhất là các bà đạo đức góa chồng, những vị tư tế đáng kính thì suy nghĩ nhiều lắm, cân nhắc thiệt hơn, có nên nói hay không ? Nói ra thì được cái gì, mất cái gì ?

Mối tương quan xã hội quyền lực và tôn giáo cần phải giữ thế cân bằng, phát biểu ra không khéo làm căng thẳng tình hình, mất nhiều cơ hội để lo phần hồn cho các đạo hữu, Dân Chúa bị thiệt hại, lễ lạy khó có thể linh đình, hoạt động tôn giáo sẽ bị hạn chế, uổng công bao nhiêu năm nhịn nhục để tạo niềm tin, dẫu biết chỉ là niềm tin giả tạo, nhưng có còn hơn không !?!

Nói ra không được gì lại còn có thể bị lôi kéo, rơi vào bẫy ngoại bang, trong nước xáo trộn làm cuộc sống mất ổn định, ngoại bang thừa cơ xâm chiếm.… Nghĩ nhiều lắm rồi, nói ra chẳng được gì mà còn gây thiệt hại cho Dân Thiên Chúa.

“Có một người được Thiên Chúa sai đến tên là Gioan”, không nhà không cửa, không địa vị chức tước, không “áo quần lụa là gấm vóc”, không “ngày ngày yến tiệc linh đình”, không kẻ đón người đưa, nói chung Gioan không có gì để mất.

Ông Gioan lẳng lặng quan sát tình hình, rồi một mình tiến vào cung cấm. Cái khu vực thâm cung bí sử này nhiều người đã từng được vời vào, có khi tự tìm vào, ngồi đó mà nghe vua giảng dạy phán bảo, có khi bị vua mắng té tát cho một trận, bài mắng còn được sao chép ra phát tán khắp nơi. Thế nhưng họ vẫn phải gật gù im lặng, lặng lẽ ra về không một lời giải thích, biết giải thích cái gì với bọn dân ngu, “việc pháp đình, bé bỏng hiểu chi !”

Lần này Gioan tiến vào, không xênh xang mũ áo, không tiền hô hậu ủng, không yến tiệc đãi đằng, ông vào nói vỏn vẹn có một câu: “Nhà vua không được phép lấy vợ của anh mình”.

Và ông Gioan đã phải trả giá mạng mình cho câu nói đó, sự thật đã được ông phơi bày. Nhiều người biết được chuyện thì thích lắm, mừng lắm. Ừ, cũng phải có một người nói chứ, cám ơn ông đã nói thay cho nhiều người, cám ơn ông đã nói thay cho hàng tư tế, lẽ ra hàng tư tế phải nói, vì hàng tư tế được thiết lập để nói sự thật cơ mà.

Nhớ lại, hôm lễ “kết nạp vào hàng tư tế” người ta đem Kinh Thánh ra trao cho người được kết nạp, họ đặt Luật Chúa ở khắp nơi, trên đầu, trên tay, họ nhắn nhủ đủ điều: “Con hay nói điều con tin và con hay thực hành điều con nói” ! Kẻ nhận chức vâng vâng dạ dạ, bước ra khỏi lễ đài, chẳng có tý gì đổi thay !

Vì nói sự thật, Gioan đã bị kết tội phản động, dám chống lại nhà vua, làm mất sự đoàn kết của khối dân tộc, gây xáo trộn làm cản trở bang giao thiện hảo giữa tôn giáo và nhà vua, làm xấu đi những nỗ lực đối thoại. Dân chúng hoang mang, hàng tư tế gầm gừ, nhà vua bối rối, nhóm môn đệ của Gioan hoang mang, xuống tinh thần…

Gặp dịp nhà vua thiết tiệc triều đình, mới đủ bá quan văn võ, mời cả các quan chức tôn giáo, các ban ngành đoàn thể, mời nhiều người lắm nhưng không mời Gioan, dĩ nhiên, Gioan đang bị tù mà, cả hàng rào camera đang vây Gioan, cả hệ thống thị vệ đang theo dõi Gioan nghiêm ngặt. Nhạc đã bắt đầu cất lên, men rượu nồng làm say lòng thực khách, giai nhân dập dìu đon đả đong đưa.

Gioan trong một miền thanh vắng tự hỏi lòng mình, có phải Giêsu, Ngài là Đấng phải đến ? Ngoài kia, trong cung điện của triều đình, nhạc vẫn xập xình như giòng nhạc đưa hồn ai về chốn ngàn thu ! Có tiếng cười hả hê của đám bạn bè thân hữu !

Lm. TÙNG DƯƠNG, DCCT.
Viết tiếp truyện ông Gioan nhân đọc bài Tin Mừng ngày thứ sáu tuần thứ 4 mùa thường niên, 5.2.2010

Trong Kinh Thánh có câu truyện ông Gioan Baotixita.

Xuất thân từ một gia đình Tư tế, ra đời trong một hoàn cảnh hết sức đặc biệt, ông Gioan đã bỏ nhà, bỏ vị trí có trong xã hội theo truyền thống Do Thái, bỏ phố thị vào hoang địa, trở thành dấu chỉ cho những ai muốn tìm kiếm Chúa.

Với lòng đạo đức bình dân của người đương thời, Gioan chiếm được cảm tình của nhiều người, không bằng con đường khoa bảng, không bằng con đường chức vụ, không bằng con đường ma mãnh hoặc bất cứ kiểu chạy chức chạy quyền nào khác, chỉ bằng lòng chân thành và tâm hồn tha thiết với lời của Chúa.

Xuất hiện giữa xã hội, Gioan không kết bè kết đảng, không tạo dựng phe nhóm, không xu nịnh nói theo cũng không  sửa soạn giáo mác, Gioan chỉ đi tìm kiếm Đấng Cứu Thế mà thôi.

Có câu chuyện nhà vua Herode lấy bà Herodia vợ của anh mình. Ai cũng biết sự kiện này, chắc chắn như vậy, triều đình từ trong ra ngoài đều biết, bọn tôi trai tớ gái phục vụ thì biết, dân chúng xầm xì, các quan chức bàn ra tán vào, các nhà lãnh đạo tôn giáo khó chịu vì hẳn là một gương mù gương xấu công khai trong dân.

Thế nhưng chẳng ai dám nói ra nửa lời, có xầm xì thì chỉ dám xầm xì nơi một số bạn thân nghĩa thiết, nói lung tung mang vạ vào thân, dân chúng vẫn cúi đầu cam chịu phận mình, miếng ăn lo chưa nổi lấy đâu bàn chuyện phép nước, bọn quan lại thì lấy đó làm cớ để thao túng, có thêm dịp nhà vua nhắm mắt để tăng phần vơ vét trong dân. Giới kinh sư thì chẳng dại gì nói, việc của người dân nghèo thì cãi cho ra trò để hù dọa mà còn kiếm tiền, nhất là các bà đạo đức góa chồng, những vị tư tế đáng kính thì suy nghĩ nhiều lắm, cân nhắc thiệt hơn, có nên nói hay không ? Nói ra thì được cái gì, mất cái gì ?

Mối tương quan xã hội quyền lực và tôn giáo cần phải giữ thế cân bằng, phát biểu ra không khéo làm căng thẳng tình hình, mất nhiều cơ hội để lo phần hồn cho các đạo hữu, Dân Chúa bị thiệt hại, lễ lạy khó có thể linh đình, hoạt động tôn giáo sẽ bị hạn chế, uổng công bao nhiêu năm nhịn nhục để tạo niềm tin, dẫu biết chỉ là niềm tin giả tạo, nhưng có còn hơn không !?!

Nói ra không được gì lại còn có thể bị lôi kéo, rơi vào bẫy ngoại bang, trong nước xáo trộn làm cuộc sống mất ổn định, ngoại bang thừa cơ xâm chiếm.… Nghĩ nhiều lắm rồi, nói ra chẳng được gì mà còn gây thiệt hại cho Dân Thiên Chúa.

“Có một người được Thiên Chúa sai đến tên là Gioan”, không nhà không cửa, không địa vị chức tước, không “áo quần lụa là gấm vóc”, không “ngày ngày yến tiệc linh đình”, không kẻ đón người đưa, nói chung Gioan không có gì để mất.

Ông Gioan lẳng lặng quan sát tình hình, rồi một mình tiến vào cung cấm. Cái khu vực thâm cung bí sử này nhiều người đã từng được vời vào, có khi tự tìm vào, ngồi đó mà nghe vua giảng dạy phán bảo, có khi bị vua mắng té tát cho một trận, bài mắng còn được sao chép ra phát tán khắp nơi. Thế nhưng họ vẫn phải gật gù im lặng, lặng lẽ ra về không một lời giải thích, biết giải thích cái gì với bọn dân ngu, “việc pháp đình, bé bỏng hiểu chi !”

Lần này Gioan tiến vào, không xênh xang mũ áo, không tiền hô hậu ủng, không yến tiệc đãi đằng, ông vào nói vỏn vẹn có một câu: “Nhà vua không được phép lấy vợ của anh mình”.

Và ông Gioan đã phải trả giá mạng mình cho câu nói đó, sự thật đã được ông phơi bày. Nhiều người biết được chuyện thì thích lắm, mừng lắm. Ừ, cũng phải có một người nói chứ, cám ơn ông đã nói thay cho nhiều người, cám ơn ông đã nói thay cho hàng tư tế, lẽ ra hàng tư tế phải nói, vì hàng tư tế được thiết lập để nói sự thật cơ mà. Nhớ lại, hôm lễ “kết nạp vào hàng tư tế” người ta đem Kinh Thánh ra trao cho người được kết nạp, họ đặt Luật Chúa ở khắp nơi, trên đầu, trên tay, họ nhắn nhủ đủ điều: “Con hay nói điều con tin và con hay thực hành điều con nói” ! Kẻ nhận chức vâng vâng dạ dạ, bước ra khỏi lễ đài, chẳng có tý gì đổi thay !

Vì nói sự thật, Gioan đã bị kết tội phản động, dám chống lại nhà vua, làm mất sự đoàn kết của khối dân tộc, gây xáo trộn làm cản trở bang giao thiện hảo giữa tôn giáo và nhà vua, làm xấu đi những nỗ lực đối thoại. Dân chúng hoang mang, hàng tư tế gầm gừ, nhà vua bối rối, nhóm môn đệ của Gioan hoang mang, xuống tinh thần…

Gặp dịp nhà vua thiết tiệc triều đình, mới đủ bá quan văn võ, mời cả các quan chức tôn giáo, các ban ngành đoàn thể, mời nhiều người lắm nhưng không mời Gioan, dĩ nhiên, Gioan đang bị tù mà, cả hàng rào camera đang vây Gioan, cả hệ thống thị vệ đang theo dõi Gioan nghiêm ngặt. Nhạc đã bắt đầu cất lên, men rượu nồng làm say lòng thực khách, giai nhân dập dìu đon đả đong đưa.

Gioan trong một miền thanh vắng tự hỏi lòng mình, có phải Giêsu, Ngài là Đấng phải đến ? Ngoài kia, trong cung điện của triều đình, nhạc vẫn xập xình như giòng nhạc đưa hồn ai về chốn ngàn thu ! Có tiếng cười hả hê của đám bạn bè thân hữu !

Lm. TÙNG DƯƠNG, DCCT


Subscribe to comments feed Bình luận (5 đã gửi):

Hải Hà lúc 09/02/2010 07:28:53
avatar
Ngày nay có nhiều người Chúa sai đến tên là Gioan không ? Nếu tìm những dấu chỉ, những nét tương đồng như Gioan thưở xưa, có lẽ không có ai như Gioan. Khó kiếm quá. Nhưng vẫn có người tự phong là Gioan, dọn đường cho Chúa đến, tự cho mình là tiếng kêu sa mạc.
Sa mạc ngày nay là tiếng xe cộ suốt ngày đêm trên đường phố. Sa mạc ngày nay là tiếng người ồn ào giữa phố chợ. Sa mạc ngày nay la tiếng nhạc xập xình trong các hàng quán từ bình dân đến sang trọng, xa hoa.
Tiếng của Gioan ngày nay có người nghe không ? Cũng khó mà xác định được. Các đối tượng nghe Gioan như Hêrôđê, ngày nay không còn nữa, còn các đối tượng khác thì không biết Gioan.
Ngày nay có nhiều nguyên thủ quốc gia gốc có đạo CG đấy, nhưng ly dị, lấy vợ khác. Họ có nghe Gioan đâu ? Đạo đời tách biệt. Tôn giáo không can thiệp vào đời tư của chính trị gia. Tôn giáo không can thiệp vào chính trị. Tôn giáo không lật đổ để thay thế CQ.
Bỏ đạo để làm chính trị. Bỏ vợ này lấy vợ có tương lai hơn, là đảng viên đang chức đang quyền. Đạo ư, luân lý ư ? Hãy đợi đấy.
Nhiều người lại bảo Chúa đến rồi, không cần dọn đường nữa. Chúa nếm đủ vinh quang tủi nhục rồi. Chúa còn lạ gì thế gian. Cái gì Chúa cũng biết rồi, đón Chúa làm gì ? Chúa đến rồi Chúa đi, cuộc đời ta có thay đổi gì đâu ?
Lúc nghèo, ta mời Chúa đến, Chúa chẳng nói gì. Nghèo vẫn nghèo. Lúc ta làm ăn khá giả, đấy là do tay ta, tài trí của ta đấy chứ, chả thấy Chúa cho cái gì.
Còn người nghèo hả ? Ở đâu chẳng có, thời nào chẳng có. Lúc ta nghèo có ai giúp ta đâu ? Vậy bây giờ ta cần gì giúp cho người nghèo. Ta có giúp cũng chẳng giảm được cái nghèo. Nghèo là tại họ không biết làm ăn, không biết dành dụm. Tiêu xài hoang phí, không biết tính tương lai. Được đền bù cả tỉ, không biết lo xa tính toán, lo ăn chơi, hỏi sao không nghèo ? Thế thì giúp đỡ họ làm gì ?
Gioan Tẩy Giả ơi ! Ông hết thời từ khuya rồi. Ngày nay chẳng còn rừng vắng cho ông tu. Lâm tặc phá hết rồi. Ngày nay chẳng còn mật ong rừng cho ông ăn. Công nghiệp hóa hết rồi. Ngày nay chẳng còn một Hêrôđê, mà nhiều, rất nhiều Hêrôđê. Chúa đến lâu rồi, ông không phải dọn đường cho Chúa nữa đâu.
Con người ngày nay dường như không cần Gioan nữa ?!?
Thích bình luận này Không thích bình luận này
-1
Một Giáo Dân ở Sàigòn lúc 08/02/2010 20:38:13
avatar
Có lẽ bạn Vi Ý hiểu lầm những bộc bạch của tôi chăng ? Chữ nghĩa mình muốn nói cái này lại dễ gây ngộ nhận sang ý khác. Cái đau xót buồn nản tôi muốn diễn tả chính là cái chua chát ngược đời, nhiều khi người ngoài chưa làm gì được ta, mà chính anh em trong nhà, chính cha mẹ ta lại làm cho ta thất vọng, thậm chí đôi lúc tuyệt vọng nữa ! Herode đã từng có lúc say mê nghe Gioan giảng, lại là đồng bào Do Thái với nhau, thế mà chỉ vì... Đau xót buồn nản lắm chứ, con người chứ có phải thần thánh đâu, nhưng Gioan vẫn can đảm tiến tới và nói...
Thích bình luận này Không thích bình luận này
0
Vi Ý lúc 08/02/2010 07:05:32
avatar
Con đọc bài của Cha, con lại không thấy chút xíu nào đau xót hay buồn nản cả Cha ạ, Con lại thấy ở đàng sau những câu chữ là cả một niềm tin "Gioan phải như thế thì Giêsu mới lớn lên". Bài viết của Cha có cả một viễn tượng của ngày Phục Sinh.
Cha ơi, cái "thế gian điêu ngoa" ấy có thể chặn đứng Gioan, nhưng rồi có lúc nó phải trả lời cho Đức Kytô: "Tôi nói đúng, sao lại đánh tôi".
Bài viết quá sâu sắc, và còn mở ra nhiều cánh cửa. Con nghĩ như thế.
Thích bình luận này Không thích bình luận này
0
Một Giáo Dân ở Sàigòn lúc 08/02/2010 05:21:48
avatar
Cám ơn cha Tùng Dương. Cha viết thấm thía quá. Con đoán là cha cũng đã và còn xin được làm Gioan, chính cha chắc cũng phải cảm nghiệm được cái đau xót buồn nản của Gioan trước đảo điên nhân tâm ghê lắm mới viết dược như thế này. Con cầu nguyện cho cha can đảm tiến bước và nói...
Thích bình luận này Không thích bình luận này
0
Chuc Vu lúc 07/02/2010 23:45:38
avatar
Cam on Lm. Tung Duong da viet "truyen ong Gioan", no lam con nghi toi bai tho ma cac bac bo lao Ha Noi da viet nam xua de xin vua Quang Trung lap lai nhung tam bia da o Van Mieu. Mong "truyen ong Gioan" danh dong luong tam va choc thung buc tuong "tieu ky" cua nhung ai dang mo mang.
Thích bình luận này Không thích bình luận này
0
tổng số: 5 | đang hiển thị: 1 - 5

Gửi bình luận của bạn comment

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

  • email Gửi email tới bạn bè
  • print Phiên bản in
  • Plain text Plain text
Thêm vào Mạng Xã Hội
Hãy chia sẻ những bài viết hay đến với bạn bè qua những trang mạng xã hội mà bạn đang tham gia

Thống kê bài viết
Tổng số lần xem: 708

Số lần xem hôm nay: 1

Lần đọc cuối: 2010-09-03 02:42:34
Tags
Không có tags cho bài viết này
Đánh giá bài viết này
5.00