HƯỚNG VỀ ĐẠI HỘI DÂN CHÚA - MẸ VÀ CON

MẸ VÀ CON

Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Mẹ là mạc khải đầu tiên, từ khi tôi còn chưa biết đọc Thánh Kinh, chưa biết nghe giáo lý – rằng Thiên Chúa sáng tạo vì yêu thương, và rằng Ngài trung tín yêu thương vì Ngài đã sáng tạo...

Tháng năm dưới cầu nước chảy,
vò võ thân cò, tóc mẹ điểm sương...

Có những cái phi thường rất thường – và vì thường quá nên người ta dễ xem thường. Nhưng đâu phải vì bị xem thường mà một điều phi thường phải biến thành thường. Và có những lúc nào đó giữa cuộc đời thường, do một cơ duyên bất chợt, người ta sững sờ nhận ra điều mình vẫn tưởng là thường ấy thực sự không phải là thường.

Mỗi lần như thế, họ thấy mình lớn lên hơn một chút, bớt kiêu ngạo hơn một chút, và 'người' hơn một chút...

Một trong những thực tại hẩm hiu đó là NGƯỜI MẸ !

Còn gì thường hơn ý nghĩ rằng tôi có mẹ – thường đến nỗi tôi chẳng bao giờ tò mò nghĩ xa hơn. Trong số những thứ mà tôi có, tôi có mẹ, thế thôi ! Đó không là vấn đề, cũng chẳng là mầu nhiệm. Tôi cho sự hiện hữu của mình là tất nhiên, tất yếu. Thế giới thụ tạo này đều bất tất, ngoại trừ... tôi !

Ồ không, đã có một lúc tôi bắt đầu có. Thiên Chúa có thể và thực sự dựng nên tôi từ hư không; nhưng Ngài đã muốn dùng mẹ làm chặng đường cuối cùng để chuyển hư không thành thực hữu – là tôi đây.

Đi trong cuộc đời, tôi mải lo chiếm hữu – nếu không những điều xấu thì những điều tốt. Tôi thường hướng về Chúa để bày tỏ lòng tri ân về những điều tốt lành mà mình có được: kiến thức, danh dự, tiền bạc, tình bạn, tình yêu... Tôi ít khi nhớ tạ ơn về cái có đầu tiên của mình: tôi có. Chính vì thế mà với tôi, mẹ vẫn nhàn nhạt, xa xa.

Từ khi có tôi, tôi có mẹ. Mẹ là gia nghiệp tôi lãnh nhận trước nhất và trực tiếp nhất, ở ngoài tôi. Gia nghiệp này đã dọn sẵn cho tôi.

Ấy chính người đàn bà ấy, với tất cả những hay dở của bà – chứ không phải một ai khác – là mẹ tôi, trong ý định muôn đời của Đấng Tạo Thành.

Như bất kỳ ai, chàng trai Giêsu Nadarét cũng có một người mẹ:

"Tháng thứ sáu, Thiên Chúa sai thiên sứ Gabrien tới một thành của Galilê tên là Nadarét, đến với một trinh nữ... trinh nữ ấy tên là Maria."  ( Lc 1, 26 – 27 ).  

Mẹ là mạc khải đầu tiên, từ khi tôi còn chưa biết đọc Thánh Kinh, chưa biết nghe giáo lý – rằng Thiên Chúa sáng tạo vì yêu thương, và rằng Ngài trung tín yêu thương vì Ngài đã sáng tạo. Thật vậy, phải mất một thời gian khá lâu tôi mới bập bẹ được tiếng "mẹ" đầu tiên – tiếng "mẹ" ấy hầu như chỉ là một vỏ âm thanh vô tư, vô tình, vô nghĩa lý. Nhưng mẹ thì đã gọi "con ơi" thật nồng nàn thiết tha trong sâu thẳm lòng bà, tự thuở nào tôi mới tượng hình trong dạ. Tình yêu ấy bằng lời thì ít, bằng im lặng thì nhiều. Mẹ đã một lần rút ruột sinh con, mẹ chấp nhận suốt một đời làm thân tằm rút ruột. Tôi chỉ có một việc là nhận lãnh, nhận lãnh và nhận lãnh...

Lớn lên, trường đời dạy tôi: Hòn đất ném đi, hòn chì ném lại ! Tôi hiểu rằng nhận lãnh một chiều là bóc lột. Nhưng cơ hồ đó là cái hiểu chỉ để sống với đời – chứ không phải để sống với mẹ tôi. Đã bao lần tôi phải trả giá đắng cay, vì lỡ không sòng phẳng với đời; nhưng tôi đâu có phải trả giá nào vì không sòng phẳng với mẹ tôi đâu ! Kỳ thực, mẹ cũng chẳng bao giờ quyết liệt lập luận với tôi: hòn đất ném đi hòn chì ném lại !

Mẹ không lập luận, không đòi buộc. Mẹ chỉ biết yêu thương và âm thầm nhẫn nại đợi chờ. Tình yêu giúp người ta hy vọng. Mẹ vẫn hy vọng một ngày tình yêu của tôi lên tiếng – và cơ sở của niềm hy vọng ấy không phải gì khác ngoài tình mẹ yêu tôi.

Ngày Giêsu vừa đến tuổi khôn, mải mê trò chuyện giữa những ngày hội  lên Đền đông vui, đến độ lạc mất mẹ ba ngày. Kiếm tìm đôn đáo, gặp được, mẹ Người nói:

"Sao con nỡ làm thế ? Cha con và mẹ đã lo lắng tìm con." ( Lc 2, 48 ).

Một lời trách nhẹ ! Hơn một lời trách: một xác nhận yêu thương ! Và hơn cả một lời xác nhận yêu thương: một diễn tả niềm hy vọng tình yêu được đáp trả. Đừng quên, Giêsu bấy giờ đã lớn khôn rồi.

Với thời gian, tôi cũng lớn khôn. Mẹ thì già đi. Tháng năm làm thân cò vò võ. Tôi bước ra với đời, chân trời lồng lộng thênh thang. Mẹ rút về ở phía sau, dõi trông theo, bồn chồn, hy vọng. Không phải vì mẹ vuột mất tôi ( bà nào có ý níu tôi bao giờ ! ) – nhưng vì đó là qui luật của tình yêu. Tình yêu thật thì mở rộng ra chứ có thể nào khép lại ? Mẹ tự đồng hoá với tôi; và khi dâng hiến tôi cho đời, ấy là mẹ tự hiến cho đời.

Một cách nào đó, thật bất ngờ, mẹ sẽ hiện diện với tôi trong lần cuối cùng dâng hiến – như:
"Đứng bên thập giá Đức Giêsu, có mẹ Ngài..." ( Ga 19, 25 ).

Có những cái phi thường rất thường. Song đừng vì thường quá mà nỡ xem thường, người ơi !

Lm. LÊ CÔNG ĐỨC

Subscribe to comments feed Bình luận (6 đã gửi):

Hải Hà lúc 04/02/2010 14:56:40
avatar
Con ra đời có mẹ có cha. Chúa Giêsu ra đời có Mẹ Maria và đấng dưỡng phụ là Thánh Giuse. Thánh Giuse lặng lẽ bên Chúa và mẹ Người. Nhưng Đức Maria vẫn gọi thánh Giuse là cha đức Giêsu. Khi tìm thấy Chúa Giêsu trong đền thờ Jerusalem sau ba ngày bị lạc, Đức Mẹ đã nói với Chúa Giêsu: "Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy ? Con thấy không; cha con và mẹ đây lại phải cực lòng tìm con".
Chúa Giêsu đáp lại: "Sao cha mẹ lại tìm con ? cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao ?'" ( Lc 2, 48 - 50 ).
Thánh Luca còn ghi thêm: "Sau đó, Người đi xuống cùng cha mẹ, trở về Nazaret và hằng vâng phục các ngài" ( Lc 2, 51 ).
Nhưng rồi Thánh Giuse biến mất lúc nào, Phúc Âm không thấy nhắc tới nữa.
Thánh Giuse đã hòan thành sứ mạng của Ngài. Chúa lặng lẽ ruớc ngài về, để lại Chúa Giêsu với Mẹ Người.
Mẹ Maria từ khi trả lời Sứ Thần Gabriel "Fiat", Chúa Con đã ngự xuống trong lòng Mẹ, tù đó suốt cuộc đời Mẹ gắn liền với cuộc sống trần thế của con mình. Chúa trút hơi thở trên thập giá, có mẹ đứng dưới chân. Chúa trao Gioan cho Mẹ là trao cả loài người. Khi Chúa sống lại, Người mà Chúa thăm lại đầu tiên chính là Mẹ. "Chúa Giêsu sống lại trước hết đi viếng Đức Mẹ".
Không ai trong nhân loại chọn mẹ mình trước khi sinh, chỉ riêng Chúa Trời trước khi nhập thể đã chọn mẹ.
Mẹ là một từ linh thiêng. Mẹ cũng là một thực thể vô giá. Mẹ là một từ vừa mông lung vừa hiện thực. Nói tới "mẹ", ai cũng có những cảm nghĩ về một người phụ nữ là mẹ mình. Có lẽ không ai giống ai khi nhắc đến mẹ mình, nhưng chắc hẳn có cái mẫu số chung là "yêu thương" ( không lọai trừ có một số trường hợp khác ).
Trong 10 giới răn của Chúa thì Thảo Kính Cha Mẹ đứng vào điều thứ 4, chỉ sau ba điều trước về bổn phận của con người đối với Thiên Chúa.
Thích bình luận này Không thích bình luận này
0
Hoàng Kim Dũng lúc 03/02/2010 01:39:35
avatar
Cám ơn cha Đức về bài viết:
Thấm đậm tình con thảo ( phần đời ) và thấm đẫm tình Mẹ ( phần đạo ).
Bài viết này Dũng đã mạn phép tác giả chuyển đến chia sẻ với hai người anh em vừa giã từ mẹ mình trong những ngày gần đây, anh Lung ( lớp Phaolô ) và anh Xuân Cường ( Già làng FX ). Hi vọng những anh em này sẽ đồng cảm sâu lắng với tác giả qua bài viết.
Thích bình luận này Không thích bình luận này
0
Lê Công Đức lúc 02/02/2010 10:35:47
avatar
Khi tôi viết cái 'còm' trước thì 'còm' của reoxanh chưa xuất hiện.
Cám ơn reoxanh nhiều đã chia sẻ kinh nghiệm riêng rất hay, về tiếng gọi "Mẹ ơi" của ông dượng ( đã cao niên ) phút hấp hối.
Thích bình luận này Không thích bình luận này
0
Lê Công Đức lúc 02/02/2010 08:37:23
avatar
Cám ơn cha Quang Uy đã chia sẻ về sự hiện diện "bất tuyệt" của các bậc sinh thành trong cuộc đời cha.
Con vẫn còn mẹ, như còn "chuối chín cây"... Và cũng như cha, con tin rằng dù còn hay mất, thì mẹ vẫn mãi là "vốn liếng yêu thương cho cuộc đời" !
Thích bình luận này Không thích bình luận này
0
reoxanh lúc 02/02/2010 08:04:06
avatar
"Một cách nào đó, thật bất ngờ, mẹ sẽ hiện diện với tôi trong lần cuối cùng dâng hiến – như:
"Đứng bên thập giá Đức Giêsu, có mẹ Ngài..." ( Ga 19, 25 ).

"Có những cái phi thường rất thường. Song đừng vì thường quá mà nỡ xem thường, người ơi !"

Mẹ là tình yêu của Thiên Chúa hiện hữu tỏ tường nhất. Mẹ cho đi rất nhiều, tình yêu cho đi nhưng không đòi hỏi gì cả. Vì vậy mẹ đã in hằn trong trái tim của mỗi người. Dù tuổi đã xế chiều, những lúc khốn khó, nhất là lúc sắp ra đi, tiếng gọi mẹ tự nhiên thốt ra từ những người đang hấp hối, để được an ủi và thêm sức mạnh bước tiếp hành trình qua thế giới bên kia. Thật tự nhiên nhưng không hề tự nhiên.
Một lần vào thăm dượng đang bệnh nặng trong bệnh viện, sắp ra đi. Lúc đang đau đớn mê sảng, tôi nghe thấy tiếng gọi thân thương liên hồi từ miệng dượng thốt ra "mẹ ơi". Lúc đó tôi ngỡ ngàng, mẹ dượng mất lâu lắm rồi, dượng thì đã già rồi và nhất là trong cơn thập tử nữa, vậy mà tiếng mẹ và ân tình của mẹ đã ẩn sâu như vậy sao ? Lúc đó tôi mới biết mẹ quý giá như thế nào và tình yêu mẹ mãi mãi không bị xóa nhòa.
Thích bình luận này Không thích bình luận này
0
Lê Quang Uy lúc 02/02/2010 03:25:29
avatar
Con cám ơn cha Đức về bài viết thấm thía này.

Con mất mẹ như vậy là đã 14 năm rồi, nhưng con vẫn nhớ như in những câu chuyện cuộc đời mẹ ( và cả bố ) con kể trong các bữa cơm gia đình khi con còn bé, bây giờ tất cả trở thành vốn liếng kinh nghiệm để con suy tư, viết lách, giảng dạy và hướng dẫn các bạn trẻ, như là những minh họa sống động cho Lời Chúa, cho Giáo Lý của Hội Thánh.

Gần như đêm nào con cũng gặp mẹ ( và cả bố ) con trong các giấc mơ êm ái dịu dàng, làm con khi chợt tỉnh giấc cứ ngỡ mẹ con còn đang sống bên con, lo lắng chăm sóc mọi sự cho con.

Con chỉ ân hận một điều: nhiều việc con chưa kịp làm cho mẹ, nhiều lời con chưa kịp nói với mẹ thì đã mất mẹ rồi. Đương nhiên con vẫn dâng Lễ cầu nguyện cho bố mẹ, nhưng giá như khi bố mẹ còn sống, mình đã...
Thích bình luận này Không thích bình luận này
1
tổng số: 6 | đang hiển thị: 1 - 6

Gửi bình luận của bạn comment

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

  • email Gửi email tới bạn bè
  • print Phiên bản in
  • Plain text Plain text
Thêm vào Mạng Xã Hội
Hãy chia sẻ những bài viết hay đến với bạn bè qua những trang mạng xã hội mà bạn đang tham gia

Thống kê bài viết
Tổng số lần xem: 1391

Số lần xem hôm nay: 3

Lần đọc cuối: 2010-03-10 18:27:34
Tags
Không có tags cho bài viết này
Đánh giá bài viết này
4.00