THA THỨ LÀ CHIẾN THẮNG CHÍNH MÌNH
Nếu thân phận con người vốn mong manh như hoa cỏ, thì hơn thua nhau điều gì mà không làm hòa với nhau, không tha thứ cho nhau ?
Thánh Clêmentê Hofbauer, DCCT, nổi tiếng là một người nóng tính. Ngài được cử làm bề trên một cô nhi viện. Một hôm trong nhà không còn lương thực, Clêmentê đã phải đích thân đi xin ăn. Ngài vào nhà một người giàu có đang tổ chức một sòng bạc. Người chủ nhà vừa gặp cơn đen lại vừa bị người hành khất quấy rầy. Ông không kiềm nổi cơn bực bội nên đã nhổ tung nước bọt vào mặt thánh nhân.
Nếu bình thường có lẽ Clêmentê đã có phản ứng mạnh. Nhưng vốn luyện tập nhẫn nại và khiêm tốn, nên ngài đã đứng lên lau mặt rồi vui vẻ nói với người đã phỉ nhổ mình: “Ðó là quà ông dành cho tôi, xin cảm ơn ông. Thế còn quà của các trẻ mồ côi đâu ?” Bị đánh động bởi cử chỉ điềm nhiên vui vẻ của thánh nhân, người chủ nhà đành phải lấy tiền trao cho ngài để giúp đỡ các em mồ côi. Cái dũng của thánh nhân chính là biết dùng sự thinh lặng, nhẫn nhục và lòng khiêm tốn để biến cải tâm hồn con người. Cổ nhân thường nói: “Một câu nhịn bằng chín câu lành.”
Không có sức mạnh nào có thể thắng nổi sự bạo động cho bằng lòng tha thứ. Bởi vì dù cho khí giới có tối tân và có sức đe dọa đến đâu cũng không thể thuyết phục được tâm hồn con người. Chỉ có lòng tha thứ mới có thể bẻ gãy những ranh giới cái tôi cố hữu của con người.
Cái dũng của thánh nhân đó là biết tha thứ cho những ai đối xử không tốt với mình, và ngay cả khi họ có ý hãm hại mình. Vậy sức mạnh nào mà những con người trần mắt thịt như chúng ta đây có thể thực hiện được điều đó ? Đó chính là lòng khiêm tốn.
Sự khiêm tốn được cho là đức tính căn bản trong quá trình học làm người, đặc biệt là học biết tha thứ. Chính sự khiêm tốn nhắc nhở chúng ta về thân phận thật sự của con người: Nay còn mai mất. Sự khiêm tốn cũng dạy cho chúng ta biết giá trị thật của con người không phải ở chỗ ai hơn ai thua, nhưng là sống làm sao cho đẹp tình người.
Trận động đất tại Haiti và những trận thiên tai lớn khác cho chúng ta thấy về sự thật của thân phận con người. Vậy nếu thân phận con người vốn mong manh như hoa cỏ, thì hơn thua nhau điều gì mà không làm hòa với nhau, không tha thứ cho nhau ?
Tác giả Ann Shields trong cuốn sách “Tại Sao Phải Tha Thứ ?” nêu lên sự thật rằng: Thảm họa và tai ương sẽ làm cho đầu gối chúng ta mềm ra và quì xuống. Nhưng thật không may, có những con người khi quì xuống để nói lời xin lỗi với người thân mình, thì người thân mình đã vĩnh viễn ra đi. Những lời xin lỗi muộn màng đối với những người đã khuất không những không mang lại ý nghĩa gì, nhưng còn để lại những vết thương khó được chữa lành cho chính mình trong suốt cuộc đời.
Bạn thân mến, nếu hôm nay bạn không biết nói lời xin lỗi với người thân của mình, thì bạn còn đợi đến bao giờ ? Liệu rằng ngày mai bạn có còn cơ hội để nói hai tiếng xin lỗi ?
Thưa bạn, tha thứ không phải là chịu thua kẻ đối đầu, nhưng là chiến thắng chính mình.
Tu Sĩ HUỲNH QUẢNG,
NGUYỆT SAN MẠCH SỐNG, http://www.machsong.org



Lai chi biet chay den voi Chua, xin Chua ban cho tam hon kieu cang ich ky nay, biet nhan ra yeu duoi cua minh, de ma biet tha thu cho anh em, cho chinh minh, de den luot minh, minh duoc thu tha.
Chịu đựng và tha thứ cho nhau vốn là một cái rất khó cho bất cứ ai. Hàng ngay quanh ta, và ta chung sống với những bực bội khó chịu. Trong cuộc sống, cay đắng thì nhiều mà ngọt bùi thì ít. Và có lẻ ít ngọt bùi, nên khi ta được nếm, ta nới thấy hương vị của ngọt bùi thấm thía chứng nào.
Bước vào cuộc sống gia đình, vợ chồng đã phải nhẫn nhịn chịu đụng nhau. Người đời chẳng bảo "yêu nhau lắm, cắn nhau đau". Không nhẫn nhịn chịu đựng nhau, hơi một chút là giận hờn, đòi bỏ nhau, thì chắc khó đôi vợ chồng nào bền vững đến chết !
Có con thì cha mẹ phải chịu đựng con. Chịu đựng chồng vợ, cha mẹ với con cái, ông bà cháu, chính là rèn luyện con người mình và giáo dục những người thân của mình. Không biết tha thứ cho nhau mà cứ tối ngày gây lộn, có khi đánh lộn nhau, thì đúng là sống trong địa ngục.
Có tha thứ cho nhau, ta biến gia đình, làng xóm thành nơi yên bình hạnh phúc.
Khi nào ta còn đọc kinh Lạy Cha, khi đó ta còn phải theo Lời Chúa dạy mà tha thứ cho nhau, như thế ta mới được Chúa thứ tha !
Gửi bình luận của bạn